Ngày 31/07 : lần đầu tiên mẹ thấy con khóc nhiều đến vậy mà mẹ k đến dỗ dành con được, mẹ thấy có lỗi với con nhiều lắm con gái à.. tại vì mẹ lo làm đẹp nên bỏ mặc con.. tóc mẹ dình đầy thuốc duỗi nên mẹ k ôm con vào lòng, con càng nhìn mẹ con càng khóc nhiều hơn,khóc tức tưởi mà k ai dỗ được,cha con ráng lấy xe chở con đi vòng vòng để con thôi khóc, nhưng con khóc nhiều hơn, có lẻ con k hiểu vì sao mẹ lại xa lánh con như thế..tội nghiệp con gái của mẹ lắm.. mẹ mới phát hiện ra 1 điều là : con của mẹ đã lớn, đã nhận ra mẹ rồi và rất cần sự yêu thương, âu yếm của mẹ.
Ngày 01/08 : Cũng như mọi ngày, trưa 2 mẹ con nằm võng ngủ 1 lúc, rồi mẹ để con nằm 1 mình, chẳng được 10ph con lại gào khóc to lên, 2 mắt vẫn nhắm nghiền.. mẹ vội vàng bế con lên, con ôm chặt mẹ và ngủ trên vai mẹ..thấy con ngủ say, mẹ đặt con xuống, con lại khóc... thế là mẹ lại ôm con lên, rồi 2 mẹ con tiếp tục...ôm nhau ngủ.. may mắn cho mẹ là ông bà rất thương con nên mới cho mẹ ôm con ngủ như thế, suốt ngày mẹ chỉ dành time chăm sóc con thôi, chẳng còn time để làm việc nhà..hic..mẹ thấy mình rất tệ.Đến tối.. khoảng 8h là giờ con đi ngủ,như mọi hôm, mẹ cho con ti 1 bình sữa là con đã ngủ rồi, mẹ để con ngủ với ba, mẹ ra ngoài chuẩn bị nước để khuya còn pha sữa cho con, ra ngoài chưa đầy 10ph mẹ lại nghe con khóc, ba con bế con ra đưa cho mẹ dỗ, con lại ôm mẹ , ngủ trên vai mẹ, ba con lại cằn nhằn " riết rồi nhõng nhẽo, khó khăn, ba k thèm thương nữa.." mẹ chỉ cười,, mẹ biết lỗi của mẹ vì mẹ cưng chìu con quá.. lại đặt con xuống,miệng con lại " cằn nhằn " k ngủ, mắt nhắm mà người con cứ xoay.. tỏ vẻ khó chịu.. mẹ cứ để con nằm đó, xem con sẽ làm gì...lần này con mở mắt ra, k khóc, mà cứ xoay qua xoay lại cằn nhằn bức rức, mẹ lấy cái gối ôm đưa cho con.. con ôm và nút cái gối chùn chụt
Ngày 02/08 : buổi trưa.. vẫn tiếp tục cái màn phải có mẹ ôm mới chịu ngủ.. từ 1h trưa đến gần 4h.. mẹ k ngồi dậy pha sữa chắc con cũng chẳng thèm thức
Tối : mẹ cũng canh đến hơn 8h 1 xíu cho con ti bình để con ngủ, mắt con đã nhắm rùi, bình sữa đã cạn, mẹ rút bình sữa ra, thì con laị mở mắt và muốn " ngồi dậy ".. hic.. mẹ lại ẳm con lên vai và dỗ, con lại ngủ, đặt con xuống con thức nữa..bực quá.. mẹ bỏ mặc con luôn xem con khóc tới chừng nào, lần này con thức mà cũng k khóc, lại xoay qua xoay lai, chợt con nhìn lên bóng đèn ngủ.. thật lâu.. mẹ bỏ mặc k thèm nhìn ..con từ từ nhắm mắt lại và ... tự ngủ...
03/08 : trưa này mẹ k ôm con ngủ trên võng mà 2m ẹ con mình ngủ trên giường nè.. trưa này con chỉ ngủ được 1h đồng hồ, đang ngủ thì ba con lại chọc con thức, mắt con lim dim, con lại xoay mặt xuống nệm và... nút...
Ngày 04/08 : từ sáng đến giờ con chưa đụng tới cái võng luôn nhá
Tối : gần 8h con lại ọ ẹ.. dù cho ba vs mẹ cố chọc mà con chỉ cười gượng là mẹ biết công chúa của mẹ sắp tới giờ rùi..hihi..lại 1 bình sữa cho con nè.. ti gần hết bình, con nhả ti ra nhìn lên cây quạt gió trên trần nhà rùi con cười, " nói chuyện " với nó..
mẹ kêu " thôi ngủ đi con " rồi mẹ tiếp tục cho con ti, con ti rồi mắt lim dim, hết sữa.. mắt con đã nhắm, mẹ còn chọc con, lắc lắc tay con và hỏi con " ngủ hả? ngủ sớm zị.. thức chơi vs mẹ nè.." mắt con vừa nhắm, miệng con vừa cười...hihi.. yêu lắm con à.. vậy là con đã ngủ rồi.. ngủ ngon nữa là đằng khác.. mẹ chợt nhận ra rằng để con tự ngủ k cần dỗ là 1 cách hay, khi giật mình con biết tự ngủ lại..vì mỗi lần mẹ vợt muỗi kêu loẹt xoẹt làm con giật mình mở mắt rùi con nhắm mắt lại ngay.. thậm chí bây giờ mẹ có time viết blog cho con mà k sợ con thức giấc như mọi khi nữa...con gái của mẹ đã lớn rùi.. mẹ rất vui vì điều đó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét